Sử dụng da tay làm bảng để vẽ các sơ đồ hóa học

Tiến sĩ Zoe Waller sử dụng da tay làm bảng để vẽ các sơ đồ hóa học dạy cho học sinh của mình.

Tiến sĩ Zoe Waller, 31 tuổi, giảng viên khoa dược tại Đại học East Anglia, Anh có phương pháp truyền thụ kiến thức cho học sinh rất kỳ lạ. Nếu các giáo viên khác thường vẽ hình ảnh lên các tấm bảng để giải thích các khái niệm mới cho học sinh, thì cô giáo Zoe sử dụng da tay làm bảng vẽ.

Sở dĩ cô Zoe có thể làm như vậy là do mắc phải chứng bệnh hiếm, có tên là Dermatographia (da nhạy cảm), có thể gọi là bệnh bản đồ. Khi một người mắc chứng bệnh dermatographia có một vết trầy xước trên da của mình, máu sẽ được gia tăng đến nơi trầy xước hơn bình thường, dù chỉ với áp lực nhỏ nhất.

Thay vì che giấu bệnh tình kỳ lạ của mình, cô Zoe đã sử dụng nó như một công cụ hỗ trợ giảng dạy. Do đó, bất cứ khi nào cô Zoe dùng que vẽ trên da, các đường mẩn đỏ sẽ xuất hiện theo nét vẽ, giúp cô vẽ ra được các sơ đồ hóa học minh họa trực tiếp cho học sinh.

Sinh viên của cô Zoe cần học 100 loại thuốc trong một khóa học, do đó, mỗi ngày, cô sẽ vẽ một tên thuốc mới lên làn da của mình. Phương pháp giảng dạy khác thường của cô Zoe đã lan ra khắp các trường đại học cũng như các phương tiện truyền thông xã hội và thu hút sự tò mò.

Sơ đồ hóa học trên da dường như thu hút sinh viên hơn trên bảng.
Sơ đồ hóa học trên da dường như thu hút sinh viên hơn trên bảng.

Cô Zoe nói: “Tôi được chẩn đoán mắc căn bệnh hiếm gặp Dermatographia hai năm trước đây, tuy nhiên, tôi thấy đó là một căn bệnh khá tuyệt vời. Một số người nhìn vào cánh tay của tôi và nghĩ rằng tôi đang tự làm tổn thương chính mình, nhưng nó không phải như thế, tôi không thấy đau, tôi chỉ sử dụng bút chì hoặc một cái que cùn để vẽ ra các chi tiết cần thiết của thành phần thuốc”.

Cô Zoe phát hiện ra tình trạng da khác thường của mình khi bắt đầu làm việc tại khoa dược trường đại học, cô nhận thấy làn da của mình ngứa và khó chịu, nhưng ban đầu bác sĩ chỉ kết luận nó là dị ứng.

Trên thế giới từng có nghệ sĩ người Mỹ Ariana Russell sử dụng cơ thể và chứng bệnh dermatographia của mình để tạo ra tác phẩm nghệ thuật. Lấy cảm hứng từ Ariana, cô Zoe đã nghĩ ra phương pháp giảng dạy đặc biệt.

Cô cho biết: “Da của tôi có thể không như thế này mãi mãi, nhưng đó là một niềm vui và là phương pháp dạy học đầy thú vị của tôi, nó thu hút sự chú ý của học sinh nhiều hơn một sơ đồ”.

Leave a comment

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here